Đặng Thị Mỹ Dung

CÂU CHUYỆN VỀ ANH BẢO VỆ NGÂN HÀNG

Mình bước vào 1 chi nhánh ngân hàng trên đường Phan Xích Long để làm thủ tục, mình mới ghé chi nhánh này lần đầu. Bình thường mình làm thủ tục ở các hội sở và một cuộc điện thoại là ngân hàng chuẩn bị sẵn giấy tờ. Nhưng nay đang tiện đường nên mình ghé vào 1 chi nhánh ngân hàng và bịt kín mít để xem thế nào 🤣

Anh bảo vệ niềm nở ra đón khách và hỏi mình cần làm gì. Anh bảo mình ngồi chờ. Trong lúc chờ thấy hơi lâu anh hay đảo mắt nhìn về phía bàn giao dịch của dịch vụ mình cần làm xem đã sắp xong chưa, anh bảo mình đợi thêm chút nữa . Điều đó khiến mình an tâm ngồi chờ hơn dù có hơi lâu thật 😅

Trong lúc ngồi chờ lâu, mình có quan sát cách anh ấy giao tiếp niềm nở với các khách khác. Anh hỏi thăm gần như tất cả các người khách đang ngồi chờ giống mình. Mọi người có vẻ như đều chờ lâu mà không hề khó chịu, lại rất vui vẻ ngồi chờ ^^

Rồi có 1 cậu bé bán bánh dạo cầm rổ bánh đi vào, mình tưởng anh ấy sẽ thái độ với cậu bé, ai dè ổng vẫn nguyên nét mặt niềm nở “ Vô gửi tiền hả em ?“ rồi hướng dẫn cậu lại quầy. Làm xong ổng còn hỏi cả phòng giao dịch có ai muốn mua bánh ủng hộ giùm cậu bé không .

Tự nhiên chứng kiến cảnh đó, mình thấy ấm lòng và trân trọng… Trong xã hội này làm nghề gì không quan trọng, miễn là chân chính và hết lòng với công việc mình làm, người khác nhất định sẽ tôn trọng bạn.


Responses